Bất đắc dĩ Xuân phải nhờ chồng, đi theo vụ khiếu
kiện...chả là cái VY con gái sinh con trai công tác ở trong Nam...phải vào
trông nom con cháu. Vẫn biết NGÔ là
chồng, nhưng từ khi lấy nhau đến giờ, mọi công việc thượng vàng hạ cám
XUÂN phải lo liệu làm hết...
Ngô
sinh ra trời phú cho bản tính ham học thư sinh.sau khi tốt nghiệp khoa văn có
năng khiếu, thơ văn nên công việc chỉ nghiên cứu đọc sách làm thơ, viết văn đêm
ngày ăn ngủ với thơ văn...Thứ bẩy tới, em phải đi Sài Gòn một thời gian trông
con cho vợ chồng nó. Anh phải thay em làm tất cả, nên tập lo dần là vừa. Ngày
kia, anh đi nộp đơn, em đã chuẩn bị tiền nong đầy đủ.
Ngô ngạc nhiên:- Đi nộp đơn, có gì mà phải chuẩn bị.tiền nong phong bì ...
- Giời ạ. Anh như người trên mây ấy. Bây giờ đi làm cái gì cũng phải có tiền, không thì đừng nghĩ đến chuyện được việc gì.
Ngô vẫn ngạc nhiên :
- Nhà thằng Đảng chiếm đất nhà mình, phạm
pháp rõ ràng mà kiện nó vẫn phải mất tiền là sao. Tưởng nó muốn giảm tội thì
mới phải đút lót chứ?
- Anh chẳng hiểu gì cả. Thằng bị kiện phải
đút, thằng đi kiện cũng phải đút, đứa nào đút nhiều hơn thì mới mong thắng.
Đúng sai là ở họ chứ đâu phải ở pháp luật. Người ta coi luật pháp là cái gì
đâu, người ta lách luật. Em làm thế, chả hóa ra coi kinh cán bộ của
Đảng.. người ta là đầy tớ của dân...lo cho dân mà.
Vợ Ngô nói chì
chiết:
- Chúng nó làm
quái gì có nhân phẩm mà xúc phạm. Anh mà nói nhân phẩm thì đừng sống ở cái xã
hội này nữa…nén bạc đâm toạc công lý... Độ này vợ Ngô ăn nói bừa bãi quá, mở
miệng ra là nói đến tiêu cực xã hội. Ngô đi học, người ta dạy rằng đó là
tàn dư của chủ nghĩa tư bản. Thế mới phải trải qua thời kỳ quá độ. Vợ thì suốt
ngày lo chạy chợ rồi chúi đầu vào việc hầu hạ chồng con, làm sao hiểu được
những điều sâu xa.
Từ trước đến nay,
bao nhiêu chuyện rắc rối xảy ra làm thiệt hại cho nhà Ngô mà toàn do người khác
gây nên cả. Vợ chồng Ngô gửi đơn đi khắp nơi nhưng cuối cùng không cơ
quan nào giải quyết. Hỏi riết thì họ trả lời rằng nội dung đơn kiện của nhà Ngô
“không có cơ sở” hoặc là chuyển đơn về, cái cơ quan nộp đơn ban đầu để
trả lời . Những ai thạo đời thì bảo nhà Ngô thua bên kia vì tiền.Lần này, nhà Ngô bị hàng xóm xây tường lấn chiếm mất chục mét vuông đất. Vợ chồng Ngô phải làm đơn kiện. Chẳng lẽ cứ để cho đứa nào muốn làm gì thì làm.
Hôm đi nộp đơn, vợ dặn dò thật kỹ,còn lường trước tất cả những tình huống có thể xảy ra. Xuân làm sẵn cho mấy cái phong bao mỏng để xử lý ở các cửa.
Ngô tới cổng cơ quan, lúc 9h thấy mở liền dắt xe vào. Một tiếng gọi giật giọng:
- Anh kia! đi đâu?
Ngô giật mình:
- Dạ! em vào nộp đơn …
- Đơn gì?
Nhớ đến lời vợ dặn, Ngô vội móc ra chiếc phong bì nhét vào túi anh gác cổng. Anh ta chẳng cần đọc xem gì,đưa trả rồi chỉ cho lối vào nơi cần nộp đơn tên người cần gặp một cách cặn kẽ.
Ngô nhận chiếc vé gửi xe làm bằng vỏ bao thuốc lá vinataba, rụt rè hỏi:
- Thế để xe ở đâu anh.
Tay gác cổng nhìn cái dáng vẻ ngờ nghệch của Ngô, thương hại:
- Anh mới đến lần đầu à. Cứ đi vào, để ở đâu cũng được.
Thế thì tiện,
chứ cơ quan rộng mênh mông thế này, đi bộ có mà chết. Xung quanh lại có tường
bao, thật an toàn. Cổng thì đã có bảo vệ kiêm thu tiền.Ngô thấy nhiều người ra
vào nhưng không lấy vé, chắc là người trong cơ quan. Hắn nghĩ: vậy là cái vé
của hắn là vé vào cổng chứ đâu phải là vé gửi xe. có tự trông được thì
người ta vẫn bắt lấy vé cơ mà. Chẳng lẽ cả cơ quan này là một bãi giữ xe. Nhưng
thôi, đấy là việc của họ, mấy nghìn đồng tiền vé chưa ảnh hưởng gì đến bát
cơm….mình còn đang lo một việc quan trọng hơn nhiều cơ.
Ngô dựng xe
trước phòng tiếp dân rồi ngồi chờ. Lúc này có sáu người ngồi ở hàng ghế kê
ngoài hành lang. Cửa phòng tiếp dân bịt bằng kính trong suốt nhưng bên trong
lại được che bằng rèm màu xanh lơ dìu dịu, cứ mấy phút lại hé cho một người ra
để người tiếp theo vào. Kể cũng nhanh. Chừng 30 phút sau thì đến lượt Ngô.
Lúc này thì Ngô
đã có chút kinh nghiệm. Tránh bị quát phủ đầu, Ngô kẹp luôn cái phong bì vào tờ
đơn. Cán bộ tiếp dân nhìn đơn đọc tên, địa chỉ của Ngô rồi ghi vào giấy biên
nhận. Không thấy anh ta hỏi giấy tờ tùy thân. “Chắc cái phong bì đã thay cho
chứng minh thư”
Ngô hỏi thăm dò:- Đơn của em giải quyết có nhanh không ạ
- Cái đó còn tùy, nếu đủ điều kiện thì có thể nhanh, nếu không có thể chậm.
Ngô hiểu ý, đặt lên một chiếc phong bì nữa. Anh ra chiều suy nghĩ một lúc:
- Thôi được, đơn của anh tôi sẽ trình ngay. Chắc chỉ trong vòng dăm ngày sẽ nhận được giấy mời.
Bốn ngày sau
thì Ngô nhận được giấy mời đến phòng số 11 tầng 2 nhà D2 gặp ông Cán để giải
quyết. Trước khi đi Nam, vợ đã nhét 300 đô la vào phong bì đưa cho Ngô và dặn dò
tỷ mỷ.
Tới cổng cơ
quan, Ngô lại bị hỏi y như lần trước.Ngô tỏ ra tự nhiên nói ngay:
- Sếp gọi em đến
để giải quyết cái đơn hôm trước mà. Chắc anh quên em rồi.
Tay gác cổng nhớ
ra, giúi vào tay Ngô chiếc vé gửi xe rồi cho vào. Đến chân cầu thang, Ngô
gặp thằng Đáng, cái thằng đã lấn chiếm đất của nhà Ngô đi xuống. Không biết nó
đi đâu. Chẳng lẽ nó cũng đi kiện , vừa ăn cướp, vừa la làng chăng. Nó nhìn Ngô,
vẻ mặt vênh váo đầy thách thức...Ngô tới cửa phòng làm việc có gắn số 11, gõ
nhẹ hai tiếng rồi đứng chờ.
Một tiếng nói
lạnh lùng và đanh gọn:- Mời vào.
Ngô khúm núm sẽ đẩy cửa vào:
- Dạ, chào anh … báo cáo anh, em …
Rồi khúm núm đưa giấy mời ra, lập bập trình bày nội dung sự việc.
Ông cán bộ tên là Cán hỏi:
- Đất nhà anh có sổ đỏ chưa?
- Dạ chưa, nhưng là đất ở lâu năm ông cha để lại. Chúng em đóng thuế nhà đất hàng năm đầy đủ
Ông ta phẩy tay ra hiệu cho Ngô ngừng nói:
- Vấn đề là ở
chỗ ấy. Anh chưa có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất có nghĩa là nhà nước chưa
công nhận quyền sử dụng đất cho anh. Thằng kia nó chiếm đất của anh, ai cũng
biết. Nhưng về mặt pháp luật, bảo là đất của nhà anh thì không có cơ sở.
“Lại không có cơ
sở” – Vậy là mình dại rồi. Đúng ra hôm ấy,nhà mình phải đánh nhau với nhà
thằng Đáng không cho nó chiếm đất. Nó có kiện đánh nhà nó thì dựa trên cơ sở
nào. Ai quay phim, chụp ảnh để làm bằng chứng.
Ấy là lúc uất ức
lên thì nghĩ thế thôi, chứ làm sao mà nhà Ngô dám đi đánh nhau với người
khác, vì Ngô là con người được giáo dục học hành tử tế. cũng chính cái sự tử tế
ấy đã làm hại , nhà Ngô khốn khổ bao nhiêu rồi...
Sực nhớ ra, Ngô
rút cái phong bì khẽ khàng đặt lên bàn. Ông Cán mở luôn phong bì ra. Đếm xong,
ông ta đặt xuống bàn rồi lấy trong ngăn bàn một cái phong bì khác, rút ra xòe
cho xem 6 tờ bạc mệnh giá 100 đô la Mỹ:
- Của thằng kia
đấy. Nó sai nhưng cái lý của nó (ông vỗ ba đầu ngón tay vào cái phong bì của
thằng kia) gấp đôi lý của anh (vỗ vào phong bì của Ngô). Cái chỗ đất ấy anh bảo
của anh nhưng nó cũng cãi là của nó. Thế thì tốt nhất là nên hòa giải, hai bên
chia đôi. Nếu anh đồng ý thì tôi cho gọi cả hai bên đến. Vậy là mỗi bên được
một nửa mà tiền nó lại mất nhiều hơn anh, thế là coi như anh thắng nó. Được cái
thuận cho các anh là hai bên đều biết “giá thị trường”. Nếu phải quay về lấy
thêm thì mất một lần đi lại nữa. Còn nếu anh không nghe, đi kiện đâu thì đơn
cũng về đây thôi. Tôi thấy anh có vẻ thật thà nên tôi cũng nói thật.
Trước khi ra về,
ông ta còn cẩn thận sờ hai túi quần của Ngô xem có máy ghi âm, máy ảnh gì không
rồi đẩy ra, đóng sập cửa lại.
Về nhà Ngô nói với
vợ:
- Thắng rồi em
ạ. Mà nó lại phải mất nhiều tiền hơn mình. Tưởng thế nào chứ đút lót cũng dễ. Hết
bao nhiêu, người ta nói thẳng, may mà hôm nay vừa đủ. Nếu thừa chắc họ trả lại.
Đỡ phải băn khoăn. Thế mà em cứ dạy anh mãi.
Vợ Ngô mặt mày
rạng rỡ mọi sự cố đều lường được rất chi là chuẩn:
- Em đã bảo mà.
Cái gì cũng có giá của nó. Giá cả rõ ràng như vậy lại hóa hay. Những lần trước
mình thua chỉ tại vì không biết giá. Hóa ra cơ chế bây giờ cũng thoáng thật.
Nói toạc, không úp mở.thế mà được việc...Rồi cô bắt chồng kể tỉ mỉ diễn biến
đưa đến cái chiến thắng hôm nay như thế nào.
Nghe hắn kể
xong, cô rít lên:- Giời ơi! thế mà bảo thắng là sao?
Ngô nhớ đến lời phân tích của ông Cán, liền giải thích lại cho vợ:
- Thì nó được năm mét vuông, mình cũng được năm mét vuông. Mà tiền nó lại mất gấp đôi mình, chả thắng là gì...
- Nó bịp anh
rồi. Sao đầu óc anh tối tăm thế. Cả mười mét vuông ấy là đất của mình. Mình sử
dụng ổn định từ trước khi có Luật đất đai. Nó chỉ mất sáu trăm đô mà được năm
“mét”. Còn mình mất không năm “mét” cho nó lại còn tiền phong bao mấy hôm nay
nữa. Vậy thắng ở đâu?
- Nếu em không nghe thì cứ việc kiện đâu thì
kiện. Cuối cùng đơn cũng về tay ông ta thôi...
Sự thật cay đắng đó không phải là vợ Ngô không
biết vì chính vợ Ngô đã từng nhiều lần gặp phải cũng như biết bao dân oan khác.
Nhưng việc Ngô nhắc lại lời ông Cán đã làm cho cô nhụt chí...
Hai vợ chồng ngao ngán nhìn mảnh đất
cha ông để lại ngày càng bé đi. Liệu rồi có giữ nổi phần đất còn lại không?
Ai là người bênh vực.?...
Thôi thì ôm uất hận, đành cố chịu, chờ cho
qua cái thời kỳ gọi là quá độ định hướng xã hội chủ nghĩa. Nhưng chờ đến bao
giờ.?..
T.TRÚC 8 -12 -2014
Hung Phi16:01 Ngày 09 tháng 12 năm 2014
Trả lờiXóaEm thăm anh, buổi chiều ấm áp anh nhé!
cảm ơn bạn H Phi sang thăm
Xóacùng chia sẻ đọc truyện ngắn
chúc luôn vui khỏe
Câu chuyện thật hay
Trả lờiXóadở mếu dở cười
Tiền là tiên là phật
là sức bật mọi điều
ta có tiền là xong tuốt
====
Bài viết anh đã phản anh đúng hiện thực...
đến bao giờ... mới sạch được anh ơi... quan ta cả đấy anh ạ
chúc anh sẽ có tiếp những bài viết hay ạ
Hi e cũng theo zụ kiện này ....hehe
Trả lờiXóacảm ơn em CUÔC SON MIEN sang thăm
Xóacùng nhau chia sẻ truyện ngắn theo kiện
chúc em luôn vui tươi xinh đẹp
Sang thăm nhà anh
Trả lờiXóaĐọc bài theo kiện
Tiền là thần tiên
Đảo điền lòng người
Sự thật mười mươi
Vẫn là sai trái
Cảm ơn bạn Anh Nguyên sang thăm
Xóacùng nhau chia sẻ truyên ngắn
THEO KIÊN
chúc bạn luôn vui khỏe
hd ghé thăm TIẾN TRÚC luôn vui bạn nhé!
Trả lờiXóacảm ơn em HÀ DUYÊN sang thăm
Xóađộng viên chia sẻ lời chúc tót đẹp
chúc luôn vui tươi em nhé
Chia sẻ đồng cảm cùng anh, hai lúa cũng có vụ kiện theo gần 3 năm rồi mà vẫn chưa đc giải quyết chỉ vì Lúa kiện cha của 1 sỹ quan cơ quan điều tra, nên hồ hơ cứ dừng tai đó, dân đen thấp cổ bé họng biết kêu ai bi giờ hả anh?
Trả lờiXóacảm ơn HAI LÚA sang thăm
Xóacùng nhau chia sẻ truyện ngắn THEO KIÊN
chúc luôn vui khỏe
TIẾN TRÚC17:39 Ngày 10 tháng 12 năm 2014
Trả lờiXóaSuốt ngày viết lách cũng buồn
sang nhà Hai Lúa ghẹọ luôn mấy lời
Ghẹo nhau nở những nụ cười
cho đời mơ mộng yêu đời khỏe lâu
chúc luôn vui khỏe
Trả lờiXóa
Hai Lúa21:43 Ngày 10 tháng 12 năm 2014
Muốn ghẹo thì phải mang mồi
Thằng em có rươu còn sùi bọt tăm
Chén anh chén chú nhi nhâm
Tha hồ anh ghẹo tới rằm cũng ZUI
khakhakha
hihi... thật vậy trong cuộc sống mình thích
Xóatếu táo chuyện phiếm với nhau cho vui...
những câu thơ, những lời bình vui trào phúng
hay như hò .. ghẹo rất vui và phải trình độ trả lời thơ họa
nhanh trí những câu thơ dí dỏm buồn cười tình tứ vui vui
TIẾNG CƯỜI BẰNG MƯỜI THANG THUỐC
Tiền mua không mất lại khỏe người vui ....
MT sang thăm anh TT , những ngày còn lại của tuần vui vẻ , may mắn anh nhé !
Trả lờiXóaCảm ơn em MỰC TÍM sang thăm
Xóacùng nhau chia sẻ đọc truyện ngắn
và nhũng lời chúc tốt đẹp
chúc em luôn vui tươi xinh đẹp
Em qua thưởng thức bài viết của Anh, rất hay, ý nghĩa. Chúc Anh ngày mới an vui nha. Em vẫn để blog đó anh ạ. hihi.
Trả lờiXóaCảm ơn em BẠCH MAI sang thăm
Xóarất vui được em qua đọc truyện ngắn ...
cảm ơn em dã động viên lời chúc tốt đẹp
chúc em B M luôn vui tươi khỏe mạnh
Hihi,
Trả lờiXóaMay mà nó chỉ chiếm có 10m thôi anh nhỉ…
Chúc anh mỗi ngày một niềm vui thắng lợi nhé !
cảm ơn bạn Hoa Tím sang thăm
Xóađọc chia sẻ truyện ngắn THEO KIỆN
chúc bạn luôn vui khỏe
Thank blog for you great INRI Blogger
Trả lờiXóaxin chân thành cảm ơn
XóaThank blog for you great INRI Blogger
sang thăm đọc cùng chia sẻ truyện ngắn THEO KIỆN
đó là những thực trạng xã hôi tham nhũng hiện thời
kêu oan kiếu kiện ở khắp mọi miền của đất nước
kính chúc Thánh Thiện Tâm luôn vui khỏe
Lâu quá óới ghé sang thăm anh chúc anh thứ sáu tràn đầy niềm vui nhé!
Trả lờiXóacảm ơn em sang thăm
Xóađộng viên những lời chúc tốt đẹp
chúc em bạn xưa luôn vui khỏe
ĐỌC MÀ NGHE XÓT LẮM CHÚC BẠN THẬT VUI VÀ VIẾT NHIỀU BÀI HAY NHÉ
Trả lờiXóacảm ơn bạn NHA MY sang thăm
Xóađọc chia sẻ truyện ngắn THEO KIÊN
chúc bạn luôn vui khỏe
Có miệng chẳng nói thành câu .
Trả lờiXóaCó một nỗi niềm ai thấu ai hay .
===========
Chúc bạn TT luôn có nhiều bài viết .....
cảm ơn bạn H QUÊ sang thăm
Xóađộng viên chia sẻ
nỗi niềm ta nên cùng nhau chia sẻ
sẽ giải tỏa cho tầm hồn thanh thản
cuộc đời vui hơn...
chúc bạn luôn vui khỏe
Thay mặt BLOG nguoikhongconucuoi
Trả lờiXóa=========.===
HQ cảm ơn bạn đã ghé thăm Ngôi Nhà của NỖI BUỒN KHÔNG TÊN
Ngôi nhà mà đối vói HQ thật vô giá và đầy ấp những câu chúc và những lời chia sẻ của bạn bè từ khắp nơi .Vậy mà giờ nầy đây HQ phải đành đi hoang bạn ạ .Bỏi vì tài khoản của HQ ở đây đã bị khóa NHƯNG thỉnh thoảng HQ cũng về thăm lại Ngôi Nhà Thân Yêu bạn ạ .Nhờ vậy HQ mới thấy được lời com của bạn bên đó và HQ cũng đã trả lời cho bạn bên ấy rồi bạn vào đọc nhé .===========Chúc bạn thật vui và thật hạnh phúc
cảm ơn bạn cho biết só nhà mới
Xóahẹn gặp cùng giao lưu thơ ca ...
chúc bạn luôn vui nhiều
Tiền là TIÊN
Trả lờiXóaLà PHẬT
Là ...SỨC BẬT CỦA TUỔI TRẺ
Là .....SỨC KHỎE CỦA ÔNG GIÀ
Là ...CÁN CÂN CÔNG LÝ
Là ...Ý CHÍ THỦ TRƯỞNG .........
.....
Cảm ơn bạn T L MINH sang thăm
Xóađọc chia sẻ truyện ngắn THEO KIỆN
Tổng bí thư Nguyễn P Trọng đã nói
bây giờ ra đường mà không có tiền là k xong ...
chúc bạn luôn vui khỏe
Buổi tối vui anh Tiến Trúc nhé....
Trả lờiXóacảm ơn em Tuyết Trang sang thăm
Xóahôm nay được em hạ cố sang đọc truyện ngắn
vui quá được em động viên
chúc em luôn vui tươi trẻ đẹp đức tin
thăm bạn để chúc bạn luôn an vui nhé.
Trả lờiXóacảm ơn bạn MẪN sang thăm
Xóađộng viên chia sẻ
chúc luôn vui khỏe
Chào Tiến Trúc: Ông Truyền Thanh tra chính phủ về hưu rồi. Ông lên tranh chức đó đi, cái lý của ông hay lắm. Xem ra ông có năng lực trong lĩnh vực này đấy.
Trả lờiXóaHá há.
cảm ơn bạn Thọ Trường Quách nhiều
Xóahihi... nếu mình được thế thì hai ta
chẳng bao giờ gặp được nhau...
truyện này bây giờ đâu đâu cũng nhiều..
chúc luôn vui khỏe
Wa thăm anh rồi dìa . Đêm Hà Nội lạnh wá . Chuyện trên là chuyện viết để đọc giải trí chứ ko phải là chuyện thật phải ko anh ? Chúc anh cuối tuần thật vui nhé
Trả lờiXóaCảm ơn bạn Đ N HẢI sang thăm
Xóacùng chia sẻ truyện ngắn ...
câu truyện hầu như có thật bây giờ
nhiều nhiều lắm...
cảm ơn bạn đông viên
chúc luôn vui khỏe
Trả lờiXóaChuyện đời thường là như vậy đó anh ,có tiền là việc gì cũng giải quyết xong ngay thôi anh ạ
HN sang thăm ,chúc anh những ngày cuối tuần vui vẻ nhiều thương iêu & hp !
cảm ơn em gái Hằng Nga sang thăm
Xóađộng viên chia sẻ truyện ngắn THEO KIỆN
chúc em luôn vui tươi khỏe mạnh
Sang thăm bạn và xem câu chuyện về đời thường . Trong xã hội bây giờ có tiền thì được tất cả bạn nhỉ ? . Chúc bạn cuối tuần vui vẻ và hạnh phúc bạn nhé. Thân mến
Trả lờiXóacảm ơn bạn NGỌC LIÊN sang thăm
Xóacùng nhau chia sẻ truyện ngắn THEO KIÊN
chúc bạn luôn vui khỏe
Ngọc Hoài đến thăm bạn đây ....
Trả lờiXóamong bạn sẽ có một ngày thật cuối tuần an lành và nhìu niềm vui ...
cảm ơn bạn Ngọc Hoài Nguyễn sang thăm
Xóacùng nhau chia sẻ truyện ngắn
chúc luôn vui khỏe
Ghé thăm chủ nhà. Chúc Chủ nhật an lành!
Trả lờiXóahttp://img1.123tagged.com/en/sunday/42.gif
cảm ơn bạn ghé thăm
Xóachúc vui an lành
Nếu như BÁC chẳng dẫn đường
Trả lờiXóaChúng con nào biết tỏ tường lối đi ?
Hihi...
Cảm ơn Hương Phù Sa sang thăm
Xóacùng chia sẻ đọc truyện ngắn Theo KIỆN
chúc luôn vui khỏe
Hoa tím lại đến thăm,
Trả lờiXóaChúc anh chủ nhật xinh tươi nhé ! hihi
cảm ơn bạn Hoa Tìm
Xóacùng nhau chia sẻ
những lời chúc tót đẹp
Cơ chế thị trường thời nay mà anh "rất thật" hihi
Trả lờiXóaCảm ơn em MAI THÚY LÊ
Xóacâu chuyện là thật chỉ viết
mang chút hai ước để đọc
cho vui ...
chúc em luôn vui tươi an lành
Vì kiện có vẽ gay cấn đây...
Trả lờiXóaTiền ơi! con gọi tiền ơi
Làm sao con có, để theo kiện này....
====
Chúc anh TT vui khỏe và HP
https://www.ttxva.net/wp-content/uploads/2012/10/danquan.jpg
cảm ơn bạn Niềm Tin sang thăm
Xóađể lạo mấy vàn thơ hay cùng nhau
chia sẻ truyện ngắn
HN sang thăm chúc anh tuần mới an lành vui vẻ nhiều may mắn nhé anh !
Trả lờiXóacảm ơn em Hằng Nga sang thăm
Xóacùng nhau chia sẻ truyện ngắn
chúc em luôn vui tươi an lành