Mọi chuyện bắt
đầu từ hôm họp lớp 10 A năm ấy. Hỏi thăm nhau mới biết Ngọc Bích vẫn
ở một mình. Nhắc đến chuyện Ngọc Bích, ai cũng biết chuyện tình của cô, với lớp
trưởng bí thư chi đoàn chả là sau khi tố nghiệp trung học phổ
thông, Hùng được gọi đi du học ở Liên Xô còn Ngọc Bích thì trượt đại
học, nhưng N Bích vẫn vui, như là một sự đánh đổi, trong lòng vui vì
có người yêu học ở nước ngoài...
Thư thưa dần rồi vắng hẳn, bức thư cuối cùng vẻn vẹn có
nửa trang giấy. Hùng kêu rằng hồi này bận lắm, đến viết thư cũng không có
thời gian. Cuối cùng Hùng bóng gió một câu "Bao giờ Ngọc Bích lấy chồng
nhớ mời N Bích nhé".
Mấy năm sống với bố mẹ, N Bích thấy chán nản, rồi cô
lại nghĩ đến Hùng phẫn uất rồi cô xin đi làm công nhân, cho một nông
trường chè ở Hòa Bình, đến khi cơ chế khoán. Nông trường chia đất
cho cá nhân trồng tỉa, chăm sóc thu hoạch, mấy sào chè và dựng căn nhà
nhỏ dưới chân đồi, để tiện việc chăm sóc, thu hoạch...
Năm ấy N Bích, đã 30 tuổi, sống đơn độc. Rồi cũng có
một anh bộ đội người địa phương nông trường. Vợ mất đã vài năm, đến tìm hiểu và
ngỏ lời hỏi N Bích làm vợ... Thôi thì tuổi đã nhiều còn kén chọn gì
nữa...đã nhận lời và tổ chức đám cưới nếp sống mới vui vẻ đơn giản...Ở đời số
phận không may mắn luôn đến với N Bích, chồng bị sốt rét ác tính phải uống
kháng sinh liều cao, dài ngày nên sinh lý yếu kém, không có con...
Hơn năm sau họ cũng phải chia tay. Để lai N Bích như
xưa sống cô quạnh một mình. Ai đã ở đất đồng rừng thì biết, không gian ngoại
cảnh, vắng vẻ, lòng người thiếu phụ trống vắng...Thế là Ngọc Bích lao vào những
cuộc tình...say mê với những người đàn ông khát tình...Luôn hứa sẽ bỏ vợ... để
đến với nhau lấy nhau, nhưng chỉ là lời của những kẻ đi ngoại tình, thích của lạ... bỏ của chạy lấy người...
Sau chuyến công tác về, Dũng lên thăm Ngọc Bích. Dũng
ái ngại ngôi nhà xây, mái ngói, chừng hơn hai mươi mét vuông. Ngôi nhà xinh
xắn, sạch sẽ và ngăn nắp nhưng quạnh quẽ. Rồi lâu lâu, lại lên thăm bạn. Dũng
thường mang cho N Bích một vài thứ đồ dùng sinh hoạt, một chút quà. và ba mét
vải đẹp...
Lần nào, Dũng cũng ở lại ăn cơm cùng N Bích. Dũng làm
thế là để cho N Bích vui, chứ trong lòng, hoàn toàn không có một động cơ
nào khác.Dũng đã có một gia đình hạnh phúc với người vợ trẻ đẹp và hai đứa con
ngoan. Khi hắn về, N Bích tiễn hắn ra tận quốc lộ. Dũng cảm nhận được ánh mắt
tự hào của Bích mỗi khi sóng đôi với Dũng mà gặp người quen.
Hai năm trôi qua, Dũng lên thăm bốn lần,vào sinh nhật
N Bích và vào những ngày giáp tết.lựa thời gian lên thăm bạn đều có dụng ý
cả.Dũng không muốn Bích buồn hay thiếu thốn thứ gì những dịp ấy. Bích cũng một
lần xuống Hà Nội, tìm đến cơ quan. Dũng vô tư đưa Bích về nhà chơi. Vợ Dũng
tiếp khách rất ân cần và nồng nhiệt, chẳng băn khoăn điều gi. Cô tin chồng và
có chăng, chỉ cảnh giác với những cô gái trẻ.
Lần thứ năm, Dũng lên thăm Bích vào hai mươi tám tết
Nguyên đán. Dũng viết thư báo trước (hồi ấy, mọi liên lạc đều bằng thư từ, điện
tín). Bích tươi cười ra đón. Dũng nhận thấy Bích có sự chuẩn bị kỹ càng.N Bích
mặc chiếc quần bò màu chàm, hơi căng nơi vòng mông. Chiếc áo vét màu mận chín
cài một khuy để lộ bên trong nền áo phông trắng có in hình bông hoa, ôm khít cơ
thể vẫn còn đầy đặn của Bích. Dũng nhận ra đó là chiếc áo mà Dũng tặng
bạn hôm sinh nhật. Tóc cô buông xõa, chưa khô hẳn, thoang thoảng mùi bồ kết.
Trông N Bích thật rực rỡ. Dù thời gian đi qua nhưng trên gương mặt, dáng người
cô vẫn còn lưu được những nét của thời con gái xuân sắc xinh đẹp.
N Bích chuẩn bị bữa ăn còn Dũng giúp bạn sửa soạn bàn
thờ tết. Những món quà tết mang lên cùng những thứ Bích đã mua sắm được bày ra
làm không gian tết thật ấm cúng và ý nghĩa Dũng tỏ ra thích thú khi được N Bích
sai. Dũng xăng xái mài dao, chặt thịt gà, lấy cho N Bích lọ muối, ra vườn hái
lá chanh ...Dũng cố làm cho Bích vui. Dũng tủm tỉm cười khi nhìn thấy
trên mâm có thêm một chai rượu Lúa mới. Dũng ép N Bích uống hết một ly rượu. Má
cô hồng lên, cặp mắt thêm long lanh. Gương mặt cô rạng ngời hạnh phúc, dù chỉ
là chút hạnh phúc vay mượn hiếm hoi.
Ăn xong, Dũng ngồi bàn uống nước trong khi Bích cứ
ngồi ở mép giường nói chuyện với sang. Chẳng hiểu sao chiếc ghế đối diện mà
những lần trước Bích hay ngồi biến đâu mất. Thấy cảnh nói chuyện kỳ kỳ, hắn
đành đến ngồi cạnh Bích. Cô có vẻ không được tự nhiên. Hình như cô đang xúc
động.
- Vậy là xuân sang rồi Dũng nhỉ?
- Ừ, xuân sang rồi. Dũng lên chúc tết Bích trước. N
Bích thích Dũng chúc gì nào? Trẻ trung này, xinh đẹp, duyên dáng này. Ngọc
Bích nhìn ra khoảng trời ngoài cửa sổ, xa xăm:
- Xuân sang, Bích lại thêm một tuổi. Gần hai
mươi mùa xuân đã tàn phá tuổi trẻ của Bích. Một quãng đời thật vô vị. Chẳng mấy
nữa, N Bích sẽ thành bà cụ.
Dũng im lặng, thở dài. An ủi động viên Bích ư?
Sẽ là những lời sáo rỗng vì những điều Bích nói là sự thật. Đột nhiên, N Bích
ôm choàng lấy Dũng:
- Dũng ơi! em khổ lắm. Hồi học với nhau, chưa bao giờ
em nghĩ đến đời em lại đến nông nỗi này. Rồi N Bích gục đầu vào lòng Dũng
òa khóc, hai vai rung theo tiếng nấc.
Dũng hơi hoảng. không lường được tình
huống này. Dũng định gỡ tay cô ra nhưng không làm được. Không phải Dũng không
chống chọi được sự cám dỗ của cơ thể phụ nữ mà là không nỡ đẩy Bích ra.
Dũng không thể nhẫn tâm với N Bích được.
Ngọc Bích thổn thức:
- Dũng hiểu cho Bích không. Bây giờ, em chỉ ước một
đứa con thôi, trai hay gái gì cũng được để em khuây khỏa và nương tựa lúc về già
... Dũng giúp Bích được chứ... em chỉ muốn nhờ Dũng thôi ...em hứa sẽ không bao
giờ nói ra ai là cha đứa bé ...
Dũng không biết nói sao chợt thấy mình ứa nước
mắt từ khi nào. Dũng xót xa nhìn bạn, lòng như dao cứa.
Bích ngước nhìn vào mắt Dũng, cầu khẩn. Dũng vẫn lặng
im, vuốt lên mái tóc, vỗ nhè nhẹ vào lưng Bích như che chở. Cô im lặng, tận
hưởng cảm giác được một người bạn cũ âu yếm, ve vuốt vào cơ thể khát khao
bàn tay khô ráp của đàn ông....
Một lúc sau, Bích đứng dậy ra ngoài khóa cổng rồi vào
nhà chốt cửa lại. Cô ngả vào lòng Dũng, ngửa mặt chờ đợi.Dũng luồn tay qua gáy
nâng đầu cô lên. Hai cặp môi từ từ chạm vào nhau. Người cô run rẩy, như lên cơn
sốt. Cô với tay kéo kín chiếc ri-đô. Trong giường, chỉ còn một thứ ánh sáng mờ
ảo ...Cơn khát tình, vật vã quyện vào nhau, như nắng hạn gặp mưa rào...
Họ ngồi dậy, cả hai đều ngượng ngập. Dũng cảm thấy
mình có tội, lại vừa thương vừa nể phục Bích đã dành cho Dũng được
hưởng một cuộc tình dâng hiến mà Ngọc Bích dành cho Dũng mà không có điều kiện,
chỉ là xin một đứa con...
N Bích lại giàn giụa nước mắt. Cô nức nở, chẳng biết
vì ân hận hay là vì hạnh phúc.
N Bích mang thai được ba tháng thì Dũng lên thăm, N
Bích bảo Dũng :
- Thôi, từ nay Dũng đừng lên nữa, hãy quên hẳn Bích
đi... Dũng cần tập trung vào chăm lo cho gia đình. Hãy chăm nom vợ con được
hạnh phúc...
Gần năm sau, Bích viết cho Dũng một bức thư ngắn báo
tin đã sinh con trai. Cuối thư Bích tái bút: "Báo để Dũng biết tin thôi.
em nhắc lại: hãy quên em đi".
Dù vậy, Dũng vẫn sắp xếp lên thăm con. Sao Bích có thể
cấm cha thăm con. Trông thấy Dũng, Bích chạy ra khép cổng lại, nói với
Dũng nước mắt cô giàn giụa:
- Em van anh. Dù rất cần anh nhưng em không thể
để anh khổ theo anh tốt lắm! Em chỉ dám lợi dụng lòng tốt của anh một lần thôi.
Em không có quyền phá vỡ hạnh phúc gia đình anh. Nếu cứ đi lại, trước sau rồi
chuyện cũng lộ ra, chỉ khổ cho anh mà thôi.
Dũng đứng ngây người. Giọng N Bích nghẹn lại:
-
Em yêu anh!
Rồi N Bích chạy vụt vào nhà, nằm vật xuống giường ôm
lấy con rưng rức khóc.
Nhưng muốn nói thế nào thì thực tế hiển nhiên là Dũng
đã có một đứa con với Bích, Dũng có thể không gần Bích nữa nhưng còn con của
Dũng, phải coi nó như hai đứa con chính thức của mình. Mà làm gì có chuyện con
chính thức với không chính thức? Nó cũng là giọt máu của mình do mình sinh ra,
hai đứa kia có đủ bố mẹ, được chăm bẵm, âu yếm, được dạy dỗ chu đáo còn đứa này
thì không? Dũng không thể hèn nhát và tàn nhẫn, với đứa con của mình được
Nhưng làm thế nào bây giờ. Vợ Dũng từ trước đến nay
vẫn tin tưởng tuyệt đối. Cô biết chồng không phải là người trăng hoa sống
đầy trách nhiệm với gia đình. Các con tự hào về cha, chúng luôn xem là
người cha mẫu mực.
Nếu nói ra, vợ sẽ sốc, sẽ khủng hoảng. Các
con sẽ mất lòng tin. Những gì dạy con từ trước đến nay, với chúng
sẽ chỉ là những điều bịp bợm. Gia đình sẽ tan nát. Mà không nói ra, lương
tâm sẽ bị giày vò trong suốt quãng đời còn lại.
Bây giờ thì Dũng đã quyết rồi sẽ nói hết với vợ.
Nói với cả con nữa. Chúng cần phải biết chúng còn một đứa em. Vợ Dũng có
thể bỏ chồng. Con sẽ theo mẹ và chúng coi như không có bố. Nhưng thà chịu
cho vợ con ghét bỏ chứ không thể hèn. Và không thể nhẫn tâm chối bỏ
giọt máu của mình...
Tối hôm ấy Dũng ăn xong trước, pha sẵn ấm nước, rồi
đợi vợ con ăn xong:
- Em và các con ngồi xuống đây đây, anh có chuyện muốn
nói. Dũng rót một chén nước đặt trước mặt vợ. châm một điếu thuốc để lấy
bình tĩnh. Tay run run, môi lập bập. Rồi Dũng khó nhọc kể cho vợ
con nghe chuyện đã xảy ra ...
Khác hẳn với những gì Dũng tưởng tượng. Không có tiếng
lu loa, đay nghiến bởi ghen tuông. Không có tiếng trách cứ của con cái. Một sự
im lặng đến rợn người. Dũng chỉ thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má vợ và
các con. Đột ngột, hai đứa con đứng dậy chạy về phòng ngủ, nằm khóc thút
thít. Vợ Dũng vẫn ngồi bất động, cặp mắt nhìn vô định. Hình như cô vẫn không
dám tin những gì chồng mình vừa nói ra...
Khi đã nói với vợ, được một tháng, Dũng viết thư nói
hết sự tình với Bích, Bích trả lời: "Khổ cho Dũng quá. Tất cả là tại em.
Bây giờ mọi chuyện cô ấy và các cháu đã biết, chẳng còn gì để giấu. Dũng có thể
lên thăm con".
Dũng lên với con. Nhìn đứa bé khôi ngô, khỏe mạnh,
giống bố như đúc, Dũng thấy nhẹ lòng đi đôi chút.N Bích bảo: "Đến nước
này, thì việc lên thăm con là tùy Dũng. Còn chúng mình, dù có chung với nhau
một đứa con nhưng vẫn mãi mãi là bạn. Bích hiểu, chưa bao giờ Dũng có
tình yêu với N Bích. Dũng chỉ tốt thôi. N Bích cũng đã viết thư cho cô ấy, nhận
lỗi về mình tất cả và xin cô ấy tha thứ.
Lần này, Dũng ở lại nhà Ngọc Bích mấy hôm để có
nhiều thời gian chơi với con được nhiều hơn. Dũng vào giường, ngồi ngắm con qua
ánh đèn ngủ. Lòng thấy nguôi ngoai đi phần nào. Rồi Dũng nằm xuống đặt tay
lên thằng bé, thiếp đi.
Hôm sau trở về cơ quan, cậu nhân viên đưa cho Dũng một
bức thư:
- Chị đến tìm anh, em bảo anh đi công tác. Chị gửi lại
cho anh cái thư này.
Dũng bóc thư ra đọc. Bức thư vỏn vẹn mấy dòng chữ:
"Anh về nhà đi. Đừng tự hành hạ mình như thế. Chủ nhật tới, anh đưa em lên
thăm thằng bé. Rồi lúc nào nó cứng cát, anh bảo chị Ngọc Bích đưa nó về để anh
em chúng nhận nhau"..../.
T Trúc 25
- 11 -2014
|
Thật tội nghiệp cho đứa bé.
Trả lờiXóaxin trao tặng LANHUE
XóaTEM VÀNG 9999
bắt tay chúc mừng vui khỏe
cảm ơn bạn LANHUE sang thăm
Trả lờiXóađọc và cùng chia sẻ ....
hồi đó chưa có chế độ con trong giá thú
và con ngoài giá thú...
và Dũng đang là cán bộ trung cao cấp
nên phải giữ kín....
chúc bạn luôn vui khỏe
Mây sang thăm anh và đọc truyện ngắn rất hay...anh chàng Dũng nầy có bà vợ thật tuyệt vời đầy lòng nhân ái bao dung , biết san sẻ nỗi khổ tâm cùng chồng... còn hai nhân vật kia thì em Mây không dám phân tích , ai cũng có nỗi khổ riêng ...cũng không ai biết được ranh giới giữa tình yêu và tình bạn là gì ... chỉ theo lý thuyết chung mà mỗi người tự đặt ra cho riêng mình.... Đây cũng là chuyện riêng , chắc cũng có nhiều ý kiến trái chiều , em Mây cùng góp một ý nhỏ cho vui...Chúc anh TT ngày mới bình an nhé !
Trả lờiXóacảm ơn em Mây sang thăm
Xóađọc và chia sẻ ...
đúng vậy nổi bật của truyện ngắn là cô vợ Dũng
sau này có luật con ngoài giá thú ... phụ nữ có thể xin con
với một người không phải là chồng vẫn hợp pháp...
chúc em luôn vui tươi gặp nhiều may mắn
Thật xúc cảm và tội nghệp quá.
Trả lờiXóaChúc anh vui nhé!
Cảm ơn bạn HÙNG PHI sang thăm
Xóađọc cùng nhau chia sẻ truyện ngắn
Thật xúc cảm và tội nghiệp quá.
vì luật pháp lúc bấy giờ rất hà khắc trong hôn nhân.....
chúc luôn vui khỏe
Bài viết hay và rất đời thật,nhưng Dung hơi thắc mắc,cái tên Hùng ban đầu và Dũng sau chuyến công tác có phải là một?Dung cũng như bạn Mây,hình ảnh người vợ của Hùng một con người có trái tim nhân hậu,rất bao dung và rộng lượng.
Trả lờiXóaDung sang thăm anh,chúc mừng bài viết hay và chúc sức khỏe anh TIẾN TRÚC nhé.
cảm ơn Ngọc Dung sang đọc truyện ngắn cùng chia sử
Trả lờiXóacâu chuyện có thật vì cùng làng xã mà ....Dũng xưa cùng học
thì cũng có cảm tình bạn gái thân mà.. sau năm 75 làm tổng cục phó dầu khí
còn N Bích sau đi thanh niên xung phong sau chuyển về N trường ở Hòa Bình
cắt bớt k dài quá hihi xưa học lên cao, lương học sinh ít nên tình thầy trò và học sinh
với nhau thân thiết lắm...sau k kể giầu nghèo chức vụ sống rất bình đẳng
chỉ có vợ Dũng là có hư cấu thêm cho hay hihi ... vì phải bí mật k thì mất chức kỷ luật
sau có luật con ngoài giá thú.. thì mới biết...
chúc ND luôn vui tươi nhé
Sang thăm bạn và đọc câu chuyện thật cảm động. Tội nghiệp cho cô Bích , vì muốn có một đứa con mà phải chịu hy sinh. Tình yêu không thể đến với nhau được và người vợ là một người đàn bà rất bao dung ..Bạn viết văn thật hay như đang đứng trước cảnh ngộ thiệt thòi ấy. Chúc bạn cuối tuần vui vẻ và hạnh phúc bạn nhé. Thân mến
Trả lờiXóaCảm ơn bạn NGỌC LIÊN sang thăm
Xóađọc cùng chia sẻ truyện ngắn
những lời động viên khích lệ
xin cảm ơn
chúc luôn vui khỏe
Một chuyện tình rất hay và cảm động tất cả nhân vật đều có lòng nhân hậu đáng khen ngoại trừ nhân vật Hùng là đáng chê trách ...
Trả lờiXóaHN sang thăm chúc anh ngày cuối tuần thật vui nhiều thương yêu & hp ...
cảm ơn HẰNG NGA sang thăm
Xóađọc và cùng nhau chia sẻ truyện ngắn
và lời động viên...
chúc em vui vẻ khỏe mạnh
Anh thật đa tài viết tản văn cũng rất hay .
Trả lờiXóacảm ơn MAI THÙY LÊ sang thăm
Xóađọc và cùng chia sẻ các bài viết
cảm ơn những lời động viên khích lệ
chúc em luôn vui khỏe
Câu chuyện thật cảm động quá…
Trả lờiXóaMột sáng nhiều niềm vui anh nhé !
Cảm ơn Hoa Tím sang thăm
Xóađọc và cùng chia sẻ truyện ngắn
và động viên khích lệ
chúc bạn luôn vui khỏe
bài viết hay, xúc động
Trả lờiXóaPhụ nữ luôn là người nhân hậu... biết hy sinh
NN chúc anh TT vui khỏe và HP
Cảm ơn NIỀM TIN sang thăm
Xóacùng nhau chia sẻ truyện ngắn
và động viên khích lệ
chúc vui khỏe
hd ghé thăm nhà,chúc TIẾN TRÚC luôn vui khỏe và hạnh phúc thật nhiều nhé!
Trả lờiXóacảm ơn em Hạ Duyên sang thăm
Xóachúc em luôn vui khỏe
Nay sang thăm bạn được đọc truyện ngắn rât hay rất đời thường ,nhân vật Dũng một người đàn ông nhân hâu giàu lòng yêu thương dám làm dám chịu . ngoài đời thật hiếm gặp
Trả lờiXóaCảm ơn bạn Anh Nguyên sang thăm
Xóađọc cùng nhau chia sẻ truyện ngắn
và những lời động viên khích lệ...
chúc bạn luôn vui khỏe
HQ thăm bạn ....bài viết hay ơi là hay .Và khi HQ đọc bài viết nầy thì những hình ảnh mà HQ tưởng tượng như là một sự thật ngay trước mặt vậy bạn ạ .
Trả lờiXóa================
HQ chúc bạn luôn thành công thật hạnh phúc .
bạn TT nhé .....
HQ thì không có năng khiếu để viết văn .Mà HQ thì lại yêu thơ bạn ơi .
Như vậy là huề nhé ....hihihi mỗi người có một sỏ trường riêng ...
Chúc bạn ngọn giấc nhé .
Cảm ơn HƯƠNG QUÊ sang thăm
Xóacùng nhau chia sẻ bình luận truyện ngắn
và những lời động viên khích lệ
cảm ơn em nhiều ...
vậy là anh viết truyện, em làm thơ
rất hợp ta chung nhau nhé
chúc em luôn vui khỏe
Chúc anh ngày CN tươi hồng vui vè hp tràn đầy .HN sang thăm anh ...
Trả lờiXóacảm ơn em HẰNG NGA sang thăm
Trả lờiXóacảm ơn lời chúc tốt đẹp của em
chúc em luôn vui khỏe trẻ trung
sang thăm bạn, đọc câu chuyện mà thầm cảm kích nhân vật quân tử, dám chịu mọi hậu quả do mình làm . chúc bạn đêm chgua1 nhật bình an nhé.
Trả lờiXóaCảm ơn bạn Mẫn sang thăm
Xóađọc truyện cùng nhau chia sẻ lời bình
chúc bạn luôn vui khỏe
http://blogtiengviet.net
Trả lờiXóablog tiếng Việt Thùy Trang
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóaTrời sinh em kiếp hoa hồng
XóaTỏa hương…khoe sắc…mênh mông đất trời
Tiếng yêu, em ngọt vành môi
Nghe như trong gió có lời thơ ca
Tôi, người lữ khách phương xa
Dừng chân nhìn ngắm sắc hoa trao tình
Rõ em xinh thật là xinh
Mắt môi điểm nụ xuân tình thơ ngây
Lòng tôi đêm hóa thành ngày
Ôi, yêu biết mấy phút này gặp em !
Câu thơ chừng cũng say mềm
Bao nhiêu thi tứ dâng lên đầy hồn
Phải chăng tôi đã hết buồn
Từ khi bắt gặp sắc hồng của em (?)
Mặt ngoài như thể còn e
Tình trong thì đã lăm le muốn gần
Nhìn em nhan sắc tuyệt trần
Em mang gai góc lên thân làm gì ?
Tội cho những gã tình si
Như tôi chẳng hạn, muốn… thì được không ?
Đưa tay hái một nụ hồng
Mới hay mình đã rẽ nhầm đường hoa
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóa* Hôm nay đọc được truyện hay...
Trả lờiXóaMong sao TIẾN TRÚC viết hoài nữa nhen ! ( HS )
cảm ơn bạn Hồng sâm đến thăm lần đầu
Xóanhững lời động viên khích lệ
chúc bạn luôn vui khỏe
* TIẾN TRÚC ơi ! PHOTO & VIDEO HỒNG SÂM quý mến bạn hiền...
XóaRất mong giao lưu, đoàn kết tốt...!
Truyện hay - Kết có hậu.
Trả lờiXóaĐiều này chỉ xảy ra ở những người có đức, có tâm và có văn hóa thôi TT ạ.
Hiếm có trên đời lắm, nhưng không phải không có.
Cám ơn bạn.
Mình cũng đang chuyển hướng sang văn xuôi mà khó qua. Có lẽ phải học tính kiên trì của TT thôi.
Chúc TT một năm mới tràn đầy hạnh phúc.
À: Nên cải tên cho truyện là có bố muộn mằn mới phải chứ(Vui thôi)
cảm ơn bạn HẢI THĂNG độc truyện ngắn
Xóacâu chuyện có thật cùng làng xã... nhưng đoạn kết thúc thì có
hư cấu... hồi đó chưa có luật con ngoài gí thú...
phải bí mạt k thì kỷ luât
chúc vui khỏe
TẶNG EM TUYẾT TRANG
Trả lờiXóaĐêm thu sương lạnh sáng trăng
Đọc thơ thủa ấy trắng trong phơi tình
Em cười duyên dáng lung linh
Má hồng môi thắm dáng hình thương yêu
****
Trông xa như dáng Vân Kiều
Văn phong thơ họa bao người ván vương
Quê em Nam Bộ mến thương
Tím yêu duyên dáng còn vương bao tình
****
Giờ em đã lớn tuổi đời
Sài Gòn em sống vui tươi tháng ngày
Thời trang tóc uốn ngang vai
Hương đồng gió nội nhạt phai ít nhiều
****
Bạn bè em giúp bao người
Xây nhà bơ lốc cho nhiều bạn thơ
Ngọt ngào giọng nói tiếng cười
Tấm lòng bầu bạn thơ lời hồn nhiên
****
Em ơi sống trọn chữ hiền
Gặp lành là lẽ đương nhiên ở đời
Xong nhà anh gửi máy lời
Tuyết Trang em gái vần thơ tình người
****
Thời gian rồi cũng phai phôi
Mang bao kỷ niệm nhớ đời trong tôi
Mỗi người có một cuộc đời
Thương người thì lại có người thương ta...
TIẾN TRÚC 25 - 9 - 2013