Nhìn xa đỉnh núi sóng mây sương mờ
Nắng vàng se lạnh gió trời
Suối trong Thác Bạc mây trôi bồng bềnh.
* * *
Sân gôn phong cảnh hữu tình
Dưới hồ dốc thoải chân đi sướng đời
Cô em kéo gậy theo chơi...
Chiều lên Thác Bạc bơi xuôi theo dòng.
* * *
Tối về dạ tiệc đông vui
Tay nâng ly rượu mà lòng nhớ em
Tiếng cười giọng nói có duyên
Bao người em giúp thơ thêm chữ hiền.
* * *
Thương em lẻ bóng thâu đêm
Bốn mùa nắng hạ con tim đợi chờ
Về -đi một bóng ai đưa ...
Bữa cơm nhạt miệng ngẩn ngơ vui buồn.
* * *
Anh xin chia sẻ đoạn đường
Anh xin lời nói yêu thương muộn màng
Lòng anh bao nỗi đoạn trường
Còn dư chút ấm em nhường sang anh.
* * *
Từ nay tôi đã có tình
Có em đi đứng bên mình líu lo
Ru em giấc mộng xuân đời
Ru em nồng giấc chiêm bao cuộc tình.
* * *
Em cho tôi cả cuộc đời
Em cho tôi cả khoảng trời yêu thương
Tháng năm hoa phượng lộc vừng
Môi em chín mọng má hồng xốn sang.
Tiến Trúc 28-5-2014
HỌA THƠ
Thẫn thờ giữa buổi trưa hè
Chạnh lòng thương những tiếng ve học trò
Phượng hồng nhớ đến ngẩn ngơ
Tuổi thơ trong sáng bây giờ lùi xa.
Nhớ sao ngày ấy đã qua
Trèo lên cây bẻ nhành hoa trong trường
Tặng người bạn gái yêu thương
Đến giờ còn đọng vấn vương trong lòng.
Rời tuổi thơ với phượng hồng
Gói vào nỗi nhớ mênh mông đường dài
Mang theo khát vọng tương lai
Giảng đường đại học miệt mài luyện chăm.
Thương ôi năm tháng khó khăn
Sinh viên toàn nói chuyện ăn suốt ngày
Trưa hè ngồi dưới hàng cây
Ngắm thềm nắng rải đong đầy vần thơ.
Mang lòng yêu đến ngẩn ngơ
Mà không dám nói phải nhờ cành hoa
Rợp bằng lăng tím chiều tà
Là tình yêu của riêng ta gửi nàng.
Ước gì quay ngược thời gian
Để mình lại được mơ màng trộm yêu
Thả hồn như những cánh diều
Chao nghiêng giữa lộng gió chiều mênh mang.
Chạnh lòng thương những tiếng ve học trò
Phượng hồng nhớ đến ngẩn ngơ
Tuổi thơ trong sáng bây giờ lùi xa.
Nhớ sao ngày ấy đã qua
Trèo lên cây bẻ nhành hoa trong trường
Tặng người bạn gái yêu thương
Đến giờ còn đọng vấn vương trong lòng.
Rời tuổi thơ với phượng hồng
Gói vào nỗi nhớ mênh mông đường dài
Mang theo khát vọng tương lai
Giảng đường đại học miệt mài luyện chăm.
Thương ôi năm tháng khó khăn
Sinh viên toàn nói chuyện ăn suốt ngày
Trưa hè ngồi dưới hàng cây
Ngắm thềm nắng rải đong đầy vần thơ.
Mang lòng yêu đến ngẩn ngơ
Mà không dám nói phải nhờ cành hoa
Rợp bằng lăng tím chiều tà
Là tình yêu của riêng ta gửi nàng.
Ước gì quay ngược thời gian
Để mình lại được mơ màng trộm yêu
Thả hồn như những cánh diều
Chao nghiêng giữa lộng gió chiều mênh mang.
hết
Cảnh vui anh viết thơ vui
Trả lờiXóahồn thơ bay bổng, bạn bè gặp nhau
Cùng nhau ta uống ly đầy
Tối về anh nhớ nghĩ nhiều về em.
====
bài thơ hay, và đầy niềm nhung nhớ
chúc anh chiều vui và HP ạ
cảm ơn bạn sang chia sẻ bài thơ
Xóachúc vui